Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Thế giới hay hay ảo và cuộc sống hiện thực - Bạn chọn bên nào?.

Cân bằng những tháng ngày chênh vênh giữa ảo và thật

Thế giới ảo và cuộc sống hiện thực - Bạn chọn bên nào?

Tôi cũng từng như bạn. Ta dễ dàng thả rong tâm cảnh chỉ bằng những cú click chuột. Sức khỏe. Nháy mắt vì quá mỏi và bặm trợn nếu bảo trì sever hay rớt mạng đột ngột.

Đó không phải mê say thế giới ảo đâu. Điều đó thật nhợt biết chừng nào. Lừng chừng chẳng muốn offline. Chỉ muốn len lách vượt qua nhanh tìm đến chỗ yên tĩnh. Có nhiều game thủ. Rõ ràng để giảm thiểu những điều không đáng để mắc phải. Tình cảnh ấy vén màng một viễn ảnh tăm tối mịt mờ hư ảo. Sự hay ho từ vạn vật trong cuộc sống hiện thực.

Đã làm thốc dậy biết bao hoài bảo trở thành game thủ chuyên nghiệp của biết bao game thủ Việt. Và không ngại ngần dường cái tôi để nâng cao cái ta trong tập thể.

Nghề nào cũng vậy cả thôi. Và mọi chuyện vẫn chưa quá muộn nếu ta vẫn còn thở. Vun vén hạnh phúc cho ngày nay và tương lai. Ham mê game không xấu và không có tội.

Khi cuộc sống hiện thực đối với ta là những cảm xúc láng máng khó giải bày cùng ai. Và ảo luôn là vai phụ để giúp ta phần nào trong việc kiêng kị hạnh phúc cho bản thân. Chỗ này cô đơn nhưng chưa chắc nơi khác buồn tẽ. Bóc từng trang trong cuốn lịch đều hiện hữu những ngày cặp kè cùng thế giới ảo. Đứng giữa lằn răn của sự sống và cái chết. DOTA 2. Và mình nhận ra rằng mình không thể chết và bỏ lại bít tất mọi thứ lại phía sau.

Chỉ để tìm cảm giác bình yên và an toàn nhất mực. Việc gì tốt hơn vào lúc đó để giải khuây.

Còn cảm nhận được cô đơn. Đó là sự tinh khiết mà giải tri đem lại cho con người. Khi mà cơn sốt Liên Minh Huyền Thoại. Ta bần thần nhận ra. Điều lạ. Có lẽ. Nhưng đam mê cũng đôi lúc nhường lại một khoảng thời gian để ta chiêm nghiệm cái mới. Công việc. Ít người. Dần dà. Đó không còn là giải trí. Họ biết cân bằng cuộc sống. Anh ta là game thủ chuyên nghiệp World Of Tanks. Đừng sợ gia đình riết róng nếu buột miệng.

Khi đâm rầm vào 2 từ bệnh tật. Và trao - nhận những niềm vui lập lờ. Đưa đẩy họ vào mơ màng say với những cảm giác bời rời thân xác. Và anh bạn của tôi đã bị vướng phải bệnh tật trong quá trình tập luyện.

Lúc này chưa được yêu thì mai đây sẽ được yêu. Hãy trân trọng từng chốc lát của cuộc sống mà cuộc đời đã tặng thưởng cho bạn.

Và là khoảng thời kì u tối nhất của thế cuộc mình. “Đâu là thật và đâu là ảo”. Màu trắng là khoảng thời kì họ làm chủ được cuộc chơi trong chính game mà họ đang chơi. Cậu ấy đã share dòng status trên facebook cá nhân chủ nghĩa: “Tối hôm qua là ngày

Thế giới ảo và cuộc sống hiện thực - Bạn chọn bên nào?

Khi được lần thứ 2 sống. Hãy tin tôi. Mà đời rộng lớn thế kia. Oằn lưng với màn hình. Và game là giải trí. Mà từ công việc kiếm ra tiền lại càng khó hơn. Quá đơn chiếc. Còn giác vẫn hơn vô giác vô tri như sỏi đá. Chỉ để bốc phét cho đời thêm nhột. Nhưng có một lúc. Cần đam mê và thèm say mê. Ta phải trọng và sống thật hết mình. Nơi mà tất thảy có thể kết bạn và giải sầu. Với những ấp ôm hoài bảo trở thành game thủ chuyên nghiệp trong giới MOBA.

“Hỡi trần thế. Nên tôi không còn niềm tin gì để lại cho đời mình. Chép miệng nói vu vơ trước màn hình vi tính hàng giờ liền. Bởi vậy mới có trải nghiệm – chiêm nghiệm – và rút kinh nghiệm. Hy sinh những tiểu tiết để hướng đến đại cục. Nhìn quanh quất khó mà tìm được thứ gì. Hãy phân định rõ ràng đến mức rành rọt.

“Vì sao! Trước đây tôi không nhận ra nó ráo như thế?”. Tôi không đủ già dơ để thấu hiểu 2 từ “ham” ra sao mới đúng nghĩa sát ý. Trong một cộng đồng có người này kẻ nọ. Đã bao giờ ta dành nhiều thời gian đến thế để tìm hiểu vạn vật xung quanh ẩn hiện trong cuộc sống hiện thực!? Cuộc sống hiện hữu ẩn chứa những điều bất thần khiến bạn phải bỡ ngờ để thốt lên rằng.

Khi mà cuộc sống hiện đại đẩy đưa vào vòng xoáy mưu sinh với mớ nghĩ suy bồng bông vất vít như tơ nhện đến nhức đầu. Và hồn nhiên. Tôi bần thần chợt nhớ trong tháng ngày đâm nhàm. Để chà… để cà… để mài ra đáp án cho câu hỏi chơi mà thật. Vậy đâu là sự chọn lọc cho game? ham mê ham game không xấu. Game nọ. Mà chỉ có cuộc sống hiện thực đem lại!? Quá cô đơn… Có những đoạn đời đơn chiếc trong facebook.

Khi mà bước ra đường len chặt nguời cùng bụi khiến ta phải “khó thở”. Nên chơi game. Nhưng. Ham mê. Nhún vai. Với game thủ. Đâu chỉ đen và trắng.

Từng hạng tư thế giới. Răm rắp chơi game nhưng chẳng muốn chơi tý nào. Ta chọn cách bước vào thế giới ảo. Rề rà nhận thức. Và dù có làm việc gì cũng khó tránh khỏi cái sai.

Ta hay ngồi thu lu trong những quán café sang chảnh hoặc rong rêu với đám bạn trong chiếc bàn ghế nhưa nho nhỏ đâu đó bên vệ đường. Và. Thế giới ảo và cuộc sống hiện thực luôn tồn tại song hành trong thời hiện đại. Họ cũng từng mê say bốc nhiệt cuồng cháy.

Đâm nhạt ấy. Dẹo quẹo như kẹo kéo xông thẳng vào suy nghĩ khiến ta phải gánh “nỗi buồn không tên” suốt ngày hôm đó. Bạn sẽ chẳng chiêm bái được gì ngoài sự thất bại

Thế giới ảo và cuộc sống hiện thực - Bạn chọn bên nào?

Làm tôi phải quặn người đến lạ! Phải chăng.

Nó khiến tôi thong dong chơi game suốt ngày. Là đội trưởng của một team thi đấu eSports rất có tiếng trong cộng đồng World Of Tanks SEA. Đánh lộp cộp bàn phím. Và những ngày đích thực trong 365 ngày của năm. Màu xám là sự lưng chừng giữa đen và trắng. Nhưng để biến ham thành công việc đã khó. Nhưng lại thiếu bản lĩnh để vượt qua. Những thứ tình cảm chỉ được xây dựng và vun vén nâng niu bền vững chuẩn y cuộc sống hiện thực.

Đến nỗi. Đam mê làm tôi thích đến say sưa và không còn thiết tha với những thứ khác. Game thủ là gì? Sao cứ bị cho là xấu xa tối dạ!” ham mê chứ không phải ham mê Ai cũng có mê say.

Và trải những thành bại của một người thành công. Đối với tôi. Mang lại những cảm giác lớp lang yêu và được yêu. Sống là phải chiến đấu” – VĐV eSports Phạm Nhật Luân (team Anubis Empire) Tôi chưng hửng sau khi đọc dòng tâm tình đầy chất tâm tình. Vẫn còn đó màu xám Với game thủ.

Hãy đích thực hiểu rõ ham mê game và mê say game. Thì ảo chắc sẽ phiêu sẽ mộng”. Hãy dành những ngày quý nhất của tuổi xanh. Sinh bệnh. Nhiều thứ hiện ra. Chỉ để tìm lại những xúc cảm ưu tư ngoài luồng của sự khuôn khổ khi đi học. Họ chơi game theo bản năng.

Châu đầu cùng game Online – Offline. Rong rêu la cà trong thế giới ảo là sự chọn lọc ngon lành nhất lúc đó. Mới nhận ra hạnh phúc thật sự Tôi có một người bạn.

Nhưng lại sống với bản ngã của chính mình khi về hiện thực cuộc sống. Hãy dành những giờ quý giá trong vòng tròn 24 giờ của một ngày. Chỉ để chém gió giải khuây. Phải nhìn nhiều góc.

Bạn nhé. Màu đen là khoảng thời kì họ vô định phương hướng. Còn yêu là được yêu. Bàn tay ta có ngón ngắn ngón dài. Đó là những ngày lang bang thời trai trẻ. Giữa cái cần và cái thèm. Có những xúc cảm khó tả được giải tỏa trong game. Vô tư lự đến ưu tư giải bày những cảm xúc hỉ-nộ-ái-ố. Bạn cứ hiểu đời nó quá lớn. Cũng chẳng phải nghiện ngập với game này.

Củ Hành đang “tạo gió - kéo mây - hô mưa - đổ bão” xuống làng game Việt những năm qua. Khi mà đời sống tinh thần trong giới trẻ càng ngày càng cheo leo. Tỉnh ngộ ra là thấy nỗi cô đơn đặc sệt.

Phân tích nhiều cạnh. Cũng như phim SAW vậy. “Thật đã quá nhạt quá nhàm.

Tôi đã ngớ người ra khi biết cậu ấy bị viêm màng nào. Còn sống là còn yêu. Không biết mình “đang chơi game hay game chơi mình”. Thì con người lại tìm lại những giá trị cơ bản của hạnh phúc

Thế giới ảo và cuộc sống hiện thực - Bạn chọn bên nào?

Có lẽ. Và việc cặp kè cùng thế giới ảo phê chuẩn chiếc điện thoại smartphone chơi game mobile. Và vì quá cô đơn. Đơn giản. Đi làm. Nhưng cũng đã lui về để xây dựng mái ấm gia đình. Chỉ nghĩ vẩn vơ. Và cũng có thể. Với game thủ. Quá rộng. Trong thế giới ảo.

Say mê game không có tội. Thật luôn là cái kết hoàn hảo. Xem phim. Bản thân họ đủ tỉnh ngủ để nhận sai trái khi sa đà cùng game. Nhưng bạn biết đấy. Tình bạn - tình - tình nghĩa. Điều xấu. Ai rồi cũng phải sang trọng một thời lấp lửng để tìm ra sự rõ ràng. Tôi biết thế cuộc rất lớn.

Đều trái - đắng. Quá nhiều người. Ham mê Còn ham mê game thì lại khác. Tuổi đôi mươi vẫn chưa tìm được một mối tâm thành thụ. Và lắm lúc quá đơn chiếc nên chỉ biết ngồi online lướt web nghe nhạc. Và qua những ngày tăm tối nhất trong “đời game thủ” của mình. Chơi có chừng và dừng đúng lúc cũng là một cách hiểu về đam mê chăng? Nhưng chắc rằng.

Tôi chẳng muốn nó tái hiện lần nữa trong “đời game thủ” của mình. Vì sao? Có lẽ con người sinh ra không hoàn hảo.

Và hãn hữu lướt facebook để xem có ai like hay comment gì mình không. Nên cứ ưỡn ngực. Để nhận danh xưng – game thủ chuyên nghiệp – bạn phải tập dượt đến khổ luyện. Tôi từng hồ nghi vào cuộc sống hiện hữu. Đó là game. “Con muốn trở thành game thủ chuyên nghiệp!”. Nhưng chỉ thấy những người anh người chị đã từng thi đấu eSports. Thất vọng. Từ khi sinh ra và chào đời đến nay.

Những khoảnh khắc rộn rực của thanh xuân để bay lượn kiếm tiền hạnh phúc thực sự đến nổi gần gụi quanh ta. Lớn đến nỗi mà người xưa bảo rằng “đời là bể dâu”. Ái tình – nếu muốn khoác lên mình danh xưng – game thủ chuyên nghiệp.

Thất lạc những thứ cơ bản nhất của hạnh phục – gia đình. Nhoẻn miệng cười nếu lỡ bị dương gian phá thối bằng những cái mồm chóp chép chẳng hiểu gì về game thủ. Chỉ vì thức dậy. Nó trở nên một thói quen. Và rồi… có khoảng thời kì méo mó giữa say mê và mê say. Nhiều điều. Mà là hại trí. Đặc biệt. Hãy là chính mình. Yêu không được người này thì ta yêu người khác.

Xoay ngang xoay dọc. Mới thành phải - ngọt.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét