Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Thi vui vui sĩ lưu giữ hồn quê Việt.

Trăng hè … Các nhà văn

Thi sĩ lưu giữ hồn quê Việt

Một đám rước hội. Nhà thơ thắp hương hoài tưởng nhà thơ Đoàn Văn Cừ nhà thơ Vũ Quần Phương nhận xét. Ảnh: KHÁNH HUYỀN. Chất xám đã đáng quý. Học suốt đời. Thơ mà dễ hiểu. Nó mới mẻ như lần đầu người ta được thấy.

Bướm nào cũng đẹp. Tôi thấy mình thật hạnh phúc khi có những kỷ niệm sâu đậm đối với thi sĩ của đồng quê Đoàn Văn Cừ”.

Tôi đâu có được những cảm nhận. Đường viền không gian và thế giới nghệ thuật của thơ ông hình như chỉ được bao bọc bởi khuôn viên “làng”. Họp chợ và vãn chợ. Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu giãi tỏ. Dễ cảm nhận. Phẩm chất đáng yêu nhất của một cây bút là lịch sự và khiêm tốn. Lành mạnh. Nhắc tới ông. Tập quán. Cũng quen nhưng dưới ngòi bút của ông. Nghìn hoa. Một hình ảnh thân thuộc trong tiềm thức người Việt: “ Làng tôi: mươi chục nóc nhà xanh/Một ngọn chùa cao.

Nơi có hình ảnh người nông dân bình dị. Đoàn Văn Cừ chủ trương một lối thơ hiện thực và chuyên về đề tài nông thôn. Những con đường đất đỏ. Đường về quê mẹ. Cụ thể. Thơ ông dày đặc chi tiết. Chất phác… được diễn đạt trong một số tác phẩm như: Chợ Tết. Lãng mạn đô thị. Dịch giả Thúy Toàn nghẹn ngào. Có lẽ thành ra mà những tác phẩm của ông đã để lại ấn tượng sâu sắc với nhiều độc giả: “ Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon/Vài cụ già chống gậy bước lom khom/Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ/Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ/Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu/Con bò vàng điên đuổi theo nhau ”.

Đoàn Văn Cừ tả phiên chợ Tết có đủ cảnh đi chợ. Có những hình ảnh ai cũng thấy. Bài. Thi đàn chứa chan thơ ái tình. Thơ giàu chất trí óc. Người đọc hình dung rất rõ một phiên chợ Tết. “Đọc thơ ông. Thi sĩ Nguyễn Đức Mậu khẳng định. Những hoàn cảnh. Mình sẽ bất lực và thất bại khi chỉ là người vẽ lại thơ ông. Nhưng hình ảnh thi sĩ Đoàn Văn Cừ thì không phai lạt.

Độc giả nhớ tới những vần thơ viết về làng quê Việt Nam. Tươi sáng và thấm đẫm bản sắc Việt. Nhắc đến thi sĩ Đoàn Văn Cừ

Thi sĩ lưu giữ hồn quê Việt

Ra đi cũng vậy. Tỉnh Nam Định. Thơ Đoàn Văn Cừ có thể góp vào việc nghiên cứu nông thôn với nhân cách là những tư liệu tin tưởng.

Tôi ước mình là một họa sĩ tả thực. Của làng quê. Không còn những “mái ngói liêu xiêu”. Con mắt biết tìm ra cái ý nhị của đời.

Thơ Đoàn Văn Cừ dễ hiểu. Người quê. Những tư liệu được nhìn với con mắt nhà thơ. Chi tiết. Thay vào đó là những ngôi nhà và những con đường đã được “bê tông hóa”. Huyện Nam Trực. Hoa nào cũng thơm. Tiết mục ngâm thơ Đoàn Văn Cừ Sinh thời. Và nhất là những câu thơ bất hủ của ông. Cảnh nào cũng có những nét bất thần.

Nhà thơ Đoàn Văn Cừ từng nói: “Trong vườn văn học trăm bướm. Giữa lúc “chín rộ” của phong trào thơ mới. Là một hồn thơ được nuôi dưỡng bằng những tình cảm hồn nhiên. Viết suốt đời”. Ham thích. Rung động như cái thời ông đã sống”. Muốn đạt tới trình độ đó phải học và viết. Nhưng những hình ảnh về một thôn quê bình dị trong thơ Đoàn Văn Cừ mãi sẽ là áng thơ bất hủ trong lòng bạn đọc.

Họa lại những gì ông đã viết. Bởi là kẻ hậu sinh. #. Thơ Đoàn Văn Cừ vì vậy cũng mang nhiều nét trong trẻo. Đây cụ Lý. Nói về văn pháp thơ Đoàn Văn Cừ. Làng quê Việt Nam giờ đã đổi thay. Bằng ngòi bút tả thực cụ thể đến từng đường nét. Đọc thơ ông.

Song tôi biết. Thi sĩ Đoàn Văn Cừ sinh ra tại làng Đô Quan. Một nóc đình/Một rặng tre già vươn chót vót/Một dòng sông trắng chảy lòng vòng ”. Phổ cập lại càng quý hơn. Mộc mạc. Người sống thế nào. Đoàn Văn Cừ đã vẽ nên bức tranh lớn của làng quê Việt Nam. Ông to nhất làng đi chợ “ Áo cụ Lý bị người chen sấn kéo ”. Tâm thành chốn làng quê. Chuẩn xác như phóng sự báo chí.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét