Ảnh: Vietnamnet Lá thư của một học trò nghèo được tía Trần Đình Trợ (Trường THPT Hương Sơn, Hà Tĩnh) đăng trên facebook và lan truyền trên mạng khiến cho hàng ngàn người đọc cảm thấy đau lòng cho cái thảm kịch tiền trường mỗi dịp đầu niên học
Trên biết, dưới cũng biết, quan chức biết, thường dân cũng biết, chỉ có điều quơ đều là “sự đã rồi”, cùng lắm là rút kinh nghiệm mà thôi. Tiền ngân sách, tiền thuế của dân đấy, cơ quan công quyền xây to cao bề thế như vậy có nhẽ cũng để dân “đẹp lòng mát dạ”, chắc không ai có ý kiến gì. Cứ đọc lá thư của học trò nghèo trường Hương Sơn đó thì biết: “Em viết những dòng này trong lúc đợi bàn tay chai sạn của cha xách xô vữa chung cuộc và đợi bàn tay tong teo của mẹ thu nhặt nốt những túi nilong, những vỏ bia, vỏ nước ngọt còn sót lại sau những bữa liên hoan… Em xin thầy cô cho em của em không phải đóng tiền ghế nhựa.
Hàng ngày, vào những lúc ra chơi, chị em em xin phép thầy cô được mang chổi, gầu hót rác đến trường thu vén để không phải đóng khoản tiền vệ sinh. Gần 7 thập kỷ đã qua kể từ ngày khai sinh ra nước Việt Nam, vì sao con nít, thay vì được hưởng những gì tốt đẹp nhất, lại phải ngồi viết ra một lá thư tính tình từng đồng từng hào khiến chúng ta đau lòng đến vậy? Trong khi đó, ngay giữa phiên họp của Ủy ban thường vụ Quốc hội ngày 19/9 mới rồi, câu chuyện dinh thự các cơ quan công quyền hoa lệ tráng lệ khắp 63 tỉnh thành đã được mang ra mổ xẻ, nhưng mà rồi nào cũng có chết ai vì chẳng có địa phương nào bị nêu chính danh.
Và cái bệnh tham nhũng, vô cảm ấy, một khi đã ăn vào đến máu, đến lương tâm người ta, thì hỏi còn thuốc nào chữa nổi?.
Chúng em hứa sẽ uống no nước ở nhà để không phải uống nước mà mình không có đủ tiền để đóng. Thì đổi lại họ nhận được những gì? quơ thảm cảnh này đã xảy ra chỉ bởi một duyên do, đó là hậu quả của những lương tâm đã bị hóa đá, của những trái tim không còn dòng nhiệt huyết chảy qua.
Ở nhiều nơi trên khắp tổ quốc, mỗi dịp khai học là mỗi dịp bác mẹ và học trò lại trầy vi trớt vẩy với những khoản tiền “oan”. Câu thoại ấy diễn lần nào cũng được khán giả vỗ tay, họ cười đấy mà cười ra nước mắt mặn chát. Thầy cô yên tâm, chúng em sẽ không xin thầy cô khoản tiền gửi xe trong trường.
Thương làm sao những người dân lộn túi đếm đến đồng tiền rốt cục để đóng thuế, để làm nghĩa vụ công dân nhưng thực thụ khi cần đến các dịch vụ công thiết thân như y tế, giáo dục, giao thông. Trước cửa trụ sở, có treo một khẩu hiệu: “dân chúng làm chủ”, nhưng bà Chánh văn phòng ra quát tổ bảo vệ: “Mang khẩu hiệu này vào ngay, thay cái khác, cỡ chữ nhỏ hơn, viết to thế này nhỡ dân chúng đọc được họ tưởng thật thì sao”.
Gọi là “tiền oan” bởi người ta cứ vẽ ra mà thu cho sướng tay dầy túi, bất biết cảnh ngộ của lũ trò nghèo thế nào. Chỉ cần nghĩ đến những hình ảnh đó, biết đâu họ sẽ chùn tay khi ký vào những dự án xây trụ sở hàng ngàn tỷ đồng chăng? Nhưng không, nào có ai nghĩ được những điều phải đạo đó, có công trình xây dựng là có phết phẩy, có phần trăm, và tiền ngân sách thành thử mà cứ chảy tràn qua lỗ hà ra lỗ hổng.
Hội sở UBND xã Trực Nội (huyện Trực Ninh, Nam Định) bị dừng xây dựng từ cuối năm 2011. Nhưng em đích thực không hiểu tại sao các em khối 11 và chúng em khối 12 đã có hai chiếc áo đồng phục mùa hè mà thầy cô vẫn yêu cầu chúng em may thêm chiếc nữa (mẫu mới)?”. Dù nhà xa, chúng em sẽ ráng dậy sớm, đi bộ đến trường. Bởi nếu không, thay vì xây những hội sở nguy nga điều hòa mát lạnh, các vị quan chức hàng tỉnh sẽ phải nghĩ đến những trường phiêu bạt tranh tre nứa lá, những bệnh viện dột nát, bệnh nhân chen chúc phải nằm cả dưới gầm giường.
Chúng em xin thầy cô miễn cho chúng em tiền nước uống. Chợt thấy thương làm sao những đứa bé phải viết thư kêu cứu mỗi mùa khai trường, khi gánh nặng tiền trường đang đè lên lưng cha mẹ chúng.
Tôi chợt nhớ tới một chi tiết trong vở kịch “Lời thề thứ 9” của nhà viết kịch Lưu Quang Vũ vừa diễn ở Hà Nội gần đây, khi hai mẹ con một người dân quê lên tận hội sở Ủy ban dân chúng tỉnh để kêu oan, đã bần bật sợ rúm vào khi nhìn thấy công trình quá to, quá đẹp. Lá thư làm quặn lòng chúng ta, những người lớn hình như bất lực, vì đã để cho con trẻ phải tính nết căn ke như vậy, thay vì được hưởng niềm vui hồn nhiên khi cắp sách tới trường.
Em của em mới vào lớp 10, bố mẹ chúng em cắn răng cho tiền để nó may hai áo đồng phục mùa hè theo chủ trương của nhà trường. Em xin nhường chiếc ghế nhựa em đã đóng tiền hồi lớp 10 cho em.
Đặt lá thư kêu cứu của đứa trò nghèo ở một huyện miền núi của một tỉnh miền Trung nghèo túng, bên cạnh những công trình tráng lệ, không biết các vị quan chức hàng tỉnh có thấy xót xa mủi lòng? Tôi tin là khó lắm. Em xin kê dép ngồi cũng không sao đâu thầy cô ạ. Làm quan thời nay mà biết được sự đau khổ và những nỗi lo toan đổ mồ hôi sôi nước mắt của dân nghèo chật vật kiếm miếng ăn, kiếm đồng bạc lo cho con đi học, đi chữa bệnh là một chuyện rất khó tin.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét