Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Chăn bò có học chẳng mới thêm tốt hơn sao?!.

Mà học vì không có gì làm thì học thôi

Chăn bò có học chẳng tốt hơn sao?!

Dù biết thật khó có việc làm. Hệ lụy sẽ xảy ra ngoài một số sinh viên thuộc dạng “hậu duệ. Tiền tệ” tìm được việc làm. Cao đẳng. Dám nghĩ thì nên làm liền. Kết luận là khỏi học vẫn kiếm được tiền. Kỹ sư đi bưng bê. Có lòng nhân ái. Còn muốn làm ông chủ ngay thì có nhiều cách. Không biết những nhà xây dựng chiến lược nhân sự ở tầm vĩ mô nghĩ gì? Những hậu quả nặng nề của việc chạy theo bằng cấp mà xã hội và gia đình của các em phải gánh chịu.

NGUYEN SONG GIANG chuẩn xác Bài viết quá chuẩn xác. VINH QUỐC Chỉ là hạn hữu Ông bác ruột của tác giả là người no đủ mới có tiền mua trang trại.

Cho chúng trở nên một người có kiến thức. Tấn sĩ. Họ muốn gì và mê say gì. Một số ngành nghề đang “hot” ở thời điểm này lại không ai cần ở thời khắc khác cộng với nhiều trường cùng mở.

Nhưng giờ thì con gái bán bún bò nuôi mẹ. Ra trường cũng có tấm bằng đại học. Chẳng vì cái gì cả. Vậy điều tôi muốn nói là chúng ta cần phải xây tố chất cho mỗi con người để cho dù làm việc gì.

Tôi đồng ý. Có điều ở ta bác sĩ. Con nhà nghèo muốn đổi đời thì phải học thôi dù có quá nhiều rủi ro. Sau đó là định hướng cho con một nghề hợp với khả năng và sự yêu thích của chúng. Tôi thấy có phần rưa rứa ý kiến "Bill Gates hay Steve Jobs không cần có bằng đại học mà vẫn thành đạt".

100% công chức cũng vậy. THẢO PHẠM TTO. Hồi đó. Nhất là phải tiến về tri thức đã gây sức ép cho nền giáo dục nước nhà. Và quan trọng hơn những nhân vật chính là các bạn dự học hành. Rồi liên thông.

Hóa ra là học nâng cao đó không dùng cho công việc thực tế. Tôi cũng đồng ý với nhiều bạn. Cố nhiên rủi ro cũng là thế tất có thể xảy ra nhưng trong cái khó sẽ ló cái khôn. Trung cấp y dược góp phần đẩy một số cột trụ nước nhà chơ vơ giữa chợ đời làm buồn lòng bố mẹ kỳ vọng. Có bằng đại học. Một số thầy chất lượng. Cái gì cũng có cái giá của nó Tôi đồng ý với chị là cái cảnh “đầu đường tấn sĩ vá xe.

Tính ra một năm kiếm được bạc tỉ vẫn ngon hơn làm cho tập đoàn này nọ. Nhưng cái mà chúng ta cần coi lại là chúng ta muốn gì. Tuy từng lớp ngày càng phải tiến bộ nhiều mặt. Cái giá của đầu tư cho con học cao là ở chỗ đó bạn ạ! NGUYỄN THỊ NGUYỆT Học cao chăn bò lời càng cao Một thực tế là 100% quan chức lãnh đạo một nhà nước có bằng đại học và trên đại học.

Rất sát với thực tiễn. Bằng cấp không làm nên được tố chất đó mà đó là sự khai mào từ gia đình hay nhà trường rồi sau đó mỗi cá nhân phải tự trau dồi. Cái gì cũng có mức độ và giá trị của nó! Rút kinh nghiệm từ bản thân mình và những người xung quanh. 80% lao động ở ngành công nghệ cao cũng thế. NHAT HIEU Một khuân mặt thật của nền giáo dục ngày nay Một bài viết xác thực.

Những vị lãnh đạo của nhiều ngành nghề có lẽ cũng biết nhưng không dám nhấn hiện trạng “đầu đường tiến sĩ vá xe. Đủ khả năng thu nạp và vận dụng khoa học kỹ thuật mà tầng lớp văn minh đang dùng. Một số học sinh khi thi vào các trường đại học chỉ đạt một số điểm khiêm tốn thì vào học các trường trung cấp.

Bằng cấp chỉ là hư danh nếu anh không có tài và kinh nghiệm. Bồi bàn hoặc làm việc khác dư luận lại cho là bất thường ngày. Sau đó mà chưa có việc thì học tiếp nữa. Còn các vị có tâm mà thiếu tầm thì thui chột một thế hệ.

Trang nghiêm. Khoa học suy cho cùng vẫn chỉ làm mướn cho bất cứ ông chủ nào thôi. Những ý tưởng thoáng qua nhưng lại là độc đáo. Cái gì cũng có cái giá của nó chị ạ. Con trai mua bán phế liệu nuôi vợ con! LÊ KỲ NAM thực tế cuộc sống như vậy Tác ví thử Ý nói đúng những gì cuộc sống đang diễn ra.

Một sự hoang nguồn lực khủng khiếp mà chưa có hồi kết vì hằng năm vẫn ùn ùn chen nhau vào đại học. Một số khá giỏi tiếp học tiếp thì vài năm sau sẽ có một số thợ lành nghề. NGUYỄN MÃ TÙNG Học cao không bằng bán phế liệu Bài viết rất hay. Cuối đường thạc sĩ bán chè đỗ đen” là một thế tất cho cơ chế quản lý giáo dục quá yếu kém ngày nay.

Câu chuyện thứ hai là người bạn làm thầu xây dựng. Phải chi vừa cuối cấp THCS một số học trò được định hướng học nghề bài bản. Cho chuyên môn. Với nông dân được 30% thì quá tốt. Chỉ mong quờ quạng mọi người đồng cảm để chọn cho mình một nghề lương thiện thì khó có chuyện tham nhũng.

Thậm chí phải làm công nhân phổ thông. Thế thì chống tham nhũng ở đâu xa. Chúng ta trách hệ thống giáo dục "thầy nhiều hơn thợ". Nhỏ bạn tôi có nói là sau này tốt nghiệp nếu không tìm được việc làm thì nó sẽ học tiếp cao học. Các nước khác họ không vậy. Cuối đường thạc sĩ bán chè đỗ đen”. Tôi không phải người tham danh vị hão huyền nhưng vì bản chất cái gì cũng phải vẹn tuyền đến nơi đến chốn nên đã cổ vũ các con học đến thạc sĩ.

Bớt tham vọng để thế cục thật vui. Ai cũng muốn làm thầy thì ai làm thợ. Thời cơ thành công có khi ngoài sự mong đợi của mình. Ở vị trí nào anh ta cũng làm tốt thì anh ta mới có thể trở thành người thành công.

Thất bại cũng là 1 bài học xương máu để ta đi lên. Vermouth@ Cái nhìn và cách nghĩ hay Tôi thích làm theo ý kiến riêng của mình không theo số đông hoặc thiên hướng. Tôi nghĩ cho con học để nâng cao dân trí trước đã. Quản trị kinh dinh. Theo tôi nhận định họ thành công vơ là nhờ "say mê".

Tăng thêm gánh nặng cho tầng lớp trong mai sau. B. Tôi dám chắc với bạn rằng anh họ của bạn nếu chọn ngành khác mà không phải "chăn bò" anh ấy cũng sẽ vẫn thành công vì đó là tố chất có từ người cha là bác bạn đến người con là anh của bạn.

Cùng dạy tràn lan thu hút một số lượng lớn người học như tài chính ngân hàng. Bạn tôi đi học cử nhân ở Singapore hiện nay về mở trang trại nuôi tôm.

Tuy nhiên theo cách nói và cách nghĩ của chị. HUỲNH VIẾT ĐẠT Một bài viết rất hay Tôi rất thích bài viết này. 50% công nhân trong ngành công thương nghiệp cũng vậy. Các bạn trẻ hãy tự tin đứng lên trên thất bại - con đường đi đến thành công. Ít làm. Người có học thức cao sẽ có cách trông khác hơn so với người có học thức thấp. Đ. Mà hãy hoạch định sớm nghề lương thiện của chính mình.

Cùng một vấn đề nhưng người có học thức cao bao giờ cũng có cách nhòm và giải quyết khác với người có học vấn thấp. Làm cái gì mà người ta không làm. Cao đẳng phải làm thuê việc trái nghề. ĐINH KHẮC BÌNH Cái "chất" trong mỗi con người Câu chuyện trước hết của bạn là ông bác và người anh họ. Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần Nhiều độc giả tán đồng với việc dù sao thực học và có điều kiện học cao vẫn tốt hơn là hạn chế con đường đi tìm đến kiến thức của con em mình.

Kể cả chăn bò. Chớp lấy và thực hành ngay nếu cảm thấy khả thi. Một suy nghĩ xác thực Tôi trân trọng với bài viết chuẩn xác của tác giả tỉ Ý. Qua một thời kì dài giá trị học vị chỉ tăng về số lượng còn chất lượng thuộc dạng “thầy không ra thầy mà thợ cũng chẳng ra thợ”. Canhvinaforlanga@. Còn phần nhiều cử nhân. TTO xin trích đăng hai luồng ý kiến và mong nhận được thêm nhiều quan điểm khác của độc giả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét