Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013

“Chợ mới cập nhật người” và nỗi niềm cơm áo.

"Chợ người” ế việc Những ngày này đường phố Hà Nội như chật hẹp hơn bởi dụng cụ tham liên lạc dày đặc

“Chợ người” và nỗi niềm cơm áo

Hút thuốc lào vặt. Hòa trải lòng Theo Phó giám đốc trọng tâm Giới thiệu việc làm tỉnh thành Hà Nội.

Chiếc va li đã ngả màu bạc thếch”. Để có thể lên được Hà Nội. Thế nên ở "chợ người” nỗi niềm áo cơm vẫn còn đó. Ông Vũ Quang Thành. Con số có vẻ tăng hơn nhưng so với dịp này những năm trước thì giảm khoảng 30%. Thời điểm này mọi năm những người như bà Ngọt đi lau nhà không hết việc nhưng năm nay thì ngồi cả ngày không ai gọi.

Nhưng có ra đường mới thấy việc thì ít mà người chờ việc thì nhiều. Thế mà. Đã hai ngày "đứng đường” mà Hòa chỉ kiếm được 100 nghìn. Nhưng niềm vui chưa được hưởng thì bất ngờ bão ập đến. Khách sạn đăng ký tuyển dụng đến vài chục lao động. Anh Thắng chứng dẫn. Mua cho đám trẻ vài bộ xống áo mới… Nhưng cứ đà này ngày về quê vững chắc hành trang chỉ là mấy bộ quần áo cũ.

Từng nhóm người lao động xúm xít ngồi tán chuyện. Nhờ "mát tay” nên lần đầu nuôi tôm mọi việc đều trơn. "Lúc đi tôi hứa khi về trả cả gốc lẫn lãi và hứa với hai đứa con sẽ quà cho chúng.

Hà Nội cữ này rất lạnh nhưng với cả trăm con người ở "chợ người” Định Công thì cái lạnh này không thấm vào đâu so với nỗi lo cho cái Tết sắp tới. Ánh mắt chứa ẩn gánh nặng áo cơm. Vốn là công nhân thuộc một Tổng công ty xây dựng tại Hà Nội nhưng gần nửa năm nay công ty làm ăn khó khăn lương không có anh đành gia nhập đội quân " chợ người” này. Hai hàm răng run lên cầm cập bởi gió lạnh nhưng hai con mắt Hòa vẫn hướng ra phía đường để chờ đợi một cái vẫy tay.

Với thâm niên 10 năm làm thời vụ tại Hà Nội. " Người qua đường đông vậy mà không ai dừng lại nhỉ?” câu hỏi bâng quơ của anh Nguyễn Văn Hùng quê Nam Định chừng như chạm sâu vào nỗi lòng mỗi người khiến không khí "chợ người” tại khu Định Công càng thêm thê thảm. Lan Hương. Buông tiếng thở dài não nuột. Chị Ngọt đã phải vay của láng giềng 300 ngàn đồng.

Nhìn ao tôm chìm trong biển nước họ chỉ biết khóc ròng rồi… và tìm đường lên Hà Nội làm công. Hòa kể : Mấy lần tính về quê nhưng về cũng khó mà kiếm được việc nên đành nán lại hi vọng kiếm thêm chút tiền về quê đưa vợ cho đỡ tủi. Kinh tế khó khăn nên gia chủ không dám thuê nhằm tiết kiệm tối đa phí dù chỉ mất trăm ngàn tiền công mỗi ngày. Anh Thắng nói: Kinh tế khó khăn hay phục hồi diễn tả rõ nhất ở đây.

"Khi xa quê. Anh Nguyễn Thắng ở Hòa Bình được mệnh danh là "duyên” nhất ở chợ vì anh luôn đắt khách được các chủ thuê. Khoác trên mình chiếc áo bảo hộ lao động bạc màu. Ngồi chơi không thế này đến tiền về cũng không có…” chị Ngọt buồn bã nói.

Tiếng còi. Trái ngược với sự nườm nượp đó là cảnh buồn hiu ở một số khu vực tụ tập "chợ người”. Phiên chợ thiếu người mua ít kẻ bán phần nào phản chiếu bức tranh thị trường cần lao Hà Nội dịp cuối năm khi nền kinh tế còn quá khó khăn. Bên trong là chiếc áo len mỏng. So với tháng 10. Đa phần các doanh nghiệp tham gia phiên giao thiệp chỉ đăng ký tuyển từ 2 - 6 lao động.

Sau nhiều năm kiệm ước anh chị mới dám đấu thầu ao để nuôi tôm. Xa nhà ai cũng cố dặn lòng ngày về không nhiều thì ít phải sắm cho ba má chút quà. Tuy nhiên năm nay khó khăn có không ít ngày anh chung cảnh thất nghiệp giống như mọi đứa ở "chợ người” Định Công.

Người phụ nữ tên Ngọt cũng quê Nam Định kể: Trận lũ vừa qua đã nhấn chìm sờ soạng mong ước của hai đứa con và công sức của hai vợ chồng. Tiếng xe rú triền miên như khiến cho thời gian thêm gấp gáp báo hiệu một năm cũ sắp qua và tết đã đến thật gần. Phiên giao du việc làm Hà Nội tháng 11 chỉ có khoảng 52 đơn vị tham dự với 660 chỉ tiêu tuyển dụng.

Một tiếng gọi của ai đó. Tôm không bị chết sinh trưởng nhanh. Mệt mỏi ngồi phệt bên hò. Chỉ một số doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực dịch vụ như nhà hàng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét