Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013

Chợ cá chia sẻ ngay sau bão.

Từng khuôn mặt người tím tái

Chợ cá sau bão

Phía sau những người phụ nữ tay nồng mùi cá ấy là những đứa con. Một người buôn cá đứng cạnh nói là của một phụ nữ điên tình. Buôn có bạn. Nay đã trở về. Trước đây gia đình chị phong túc nổi danh ở một huyện quê lúa.

Nuôi hai con ăn học tử tế. Những lời to tiếng nặng nhưng lại giàu tình người đằng sau bao ồn ào lao xao đó. Đột trong tiếng hát đó xen lẫn vào tiếng khóc.

Tuy nhỏ nhưng đầy xót thương. Chị Mận đang quần những con cá to. Chị ấy từng lừng danh buôn bán đồ khô ở chợ. Tay vẫn đếm cá thoăn thoắt.

Lừa tình mà ra chợ cá hát. Trời lạnh. Rồi rì rào từ góc dưới tiếng khóc truyền tin lại cho cả chợ: “Con Nguyệt ở Quảng Ninh mất 5 triệu đồng bạc vốn.

Cả chợ nhốn nháo. Cả mấy nhóm góp lại cho mượn. Về Đồng Hới. Chị đã sắm xe máy để bán cá phương xa ở miền núi rẻo cao. Vay đời chừ phải trả đời nhưng còn hai đứa con gái nên chị đang dồn sức lực làm việc để nuôi con. Tình đứa ở mom sông Chợ cá ở đây nhìn bề ngoài ầm ĩ tang thương.

Có một người phụ nữ tôi gặp khá đặc biệt. Thế là chị Nguyệt từ nước mắt lưng tròng đã bắt đầu mạnh mẽ ra giá buôn bán như chưa mất tiền. Kiện tụng tùm lum. Tiền vào như nước. Nhưng tôi biết. Mận kể: “Nhìn phứa thế nhưng chợ cá cũng tôn trọng người lớn tuổi. Vì sao khóc. Một nửa chị em giúp”.

Bao lăm tiền nong chị cho các đầu nậu lãi suất đen vay hết. Mỗi ngày lời ít tiền lẻ. Phải bán đất bỏ xứ mà đi. Chợ cá sau bão vẫn tập hợp. Nặng mùi tanh nồng. Tang gia. Cần mẫn cùng chồng buôn bán. MINH PHONG. Chị Nguyệt mất tiền. Xen trong tiếng khóc ướt đầm mưa rét là đôi lúc lao xao tiếng cười giữa những người buôn cá.

Từ chiếc xe đạp cà tàng. Xen trong tiếng mà cả là đôi khi rầm rĩ cãi vã. Cảnh ngộ khó khăn”. Bữa chợ kiêng kỵ Ba giờ sáng. Cộng dồn lại mà làm được giấc mơ thế cuộc”.

Chị Hoa. Đứng hát từ 2 giờ sáng đến rạng đông mới thôi và đi xin ăn khắp chợ. Chị em chợ cá cũng quyên góp quần áo được mấy chục triệu. Giữa nữ giới với nhau. Bất giác cuối góc chợ vang lên tiếng hát. Nhưng xong thì vẫn chị chị. Bữa bão lốc giày đạp làng quê. Một đứa học đại học và một đứa đang học thạc sĩ. Cứ bán cho chị Hoa chục cân cá thì cũng phải bán cho nhóm ni năm cân cho đồng huề bọn tui mới khỏi bị chửi.

Rì rào. Không biết rơi ở mô cả. Họ cũng mua gạo biếu người nghèo. Người này truyền tai người kia câu hỏi. Sau 5 năm gầy dựng. 300 phận đời. Có người nuôi chồng già như mệ Hoạch. Tết đến. Khuôn chợ ở khu sông này ngày nào cũng vậy. Chừ tìm tiền trả tiền cá không có. Đứng khóc như trời trồng”.

“Khi mô đủ vốn thì trả một nửa. Sợ bị chủ nợ tìm tới hành hung”. Không thì chẳng nghe được. Ngư dân cũng thua nên phải bán cho họ. Nhưng nhóm Thanh.

Người đòi nợ đến đập nát cửa nhà. Bán có phường là rứa chú ơi”. Đó là đồng tiền lao động thật lực và trong cảnh ầm ĩ đó. Vậy là tiếng nặng nhẹ phát ra. Những đồng tiền từ bàn tay người nữ giới ở chợ trong canh ba nhóng nhánh vảy cá.

Những bàn tay chỉ trỏ ầm cả khúc sông. Giữa buổi chợ nghe ai đau ốm. 300 con người là 300 hoàn cảnh. Cũng chỉ chưa thống nhất giá cá bữa nay.

Chẳng còn gì để gió thổi. Lão ngư Nguyễn Hòa nói: “Bọn tui ưng bán cho chị Hoa vì được giá.

Bao giọng nói thổ ngữ đủ khắp các miền quê Quảng Bình phát ra. Xen trong tiếng đó là tiếng mà cả. Hàng quán xờ xạc nhưng ở góc mom sông này giữa trời đầy sao.

Chị Hoa hô cao hơn để người đánh lộng có chút tiền lời. Bên chợ. Chị Hoa ở miết tận làng biển Nhân Trạch. Nữ giới. Chỉ nói miệng. Nay cuộc sống chị nói là tạm được.

Mỗi ngày hết phiên chợ. Bán cá nuôi con thạc sĩ Trong 300 con người buôn cá ở đây họ có những quy trình riêng. Người buôn sỉ cá từ tàu lên bờ. Đặc biệt vượt núi lên đồng bào vùng cao để bán. Em em. Nhà Mận chục năm trước lượm những viên táp lô thiên hạ vứt đi để thưng lại thành lều tạm. Không cần bảo chứng ký cam kết. Những kiếp sống phụ thuộc hẳn vào mom sông bên dòng Nhật Lệ này.

Hỏi thì xin kể nhưng nhớ đừng đưa tên vì còn nợ nần lớn lắm. Có khi chửi nhau ầm trời. 000 đồng cho quỹ của chị em chợ cá. Lúc to lúc nhỏ vang rộng khúc sông. Chị kể: “Chừ trốn ở chợ cá mà nhà báo cũng biết rồi. Giọng khi khản đặc. Nay Mận đã dựng được căn nhà mái bằng chắc chắn.

Lại có người sống đơn chiếc như chị Thanh. Tự bỏ tiền thuê xe đi vào nơi dâu bể thiệt hại trao từng món quà. Họ không phạm vào lãnh địa của nhau. Thấy kỳ lạ. Người có uy tín. Thậm chí chửi tục nhau giữa đàn ông. Người buôn sỉ từ bờ lên những chiếc xe máy chở đi khắp các nẻo làng quê.

Giang ở Quảng Trạch muốn ép xuống vài giá. Chị ở trọ cùng hai đứa con gái. Chợ cá bên sông Nhật Lệ lao xao mua bán. Cũng có người mưu sinh vất vả để nuôi cả đàn con 8 đứa như chị Tam. Hỏi chuyện mới biết nhà ở góc cát Hải Thành. Nhiều khi í ỏi nặng mùi kim tiền. Khi khét lẹt.

Chị em cũng thương cảnh ngộ nhau lắm. Họ để một người trong nhóm đảm trách công việc. Nhưng bị lừa tiền. Bỏ sạp bỏ nghiệp. Mận nói: “Không có chợ cá ni e đời em chẳng có nhà. Hỏi ai khóc. Mới 3 giờ sáng chị đã tranh cãi với một nhóm buôn cá vùng Quảng Trạch đi vào. Họ có thể trích tiền mặt hoặc góp cá để hỏi thăm.

Đến khi vỡ nợ thì chồng tự sát. Giang miệng mồm dữ quá. Nhưng nhóm của Thanh. Có người nuôi chồng đau yếu như mệ Thon. Chị cũng tham gia vào đường dây vay mượn lãi cao. Mỗi người cóp nhặt 5. Chị buôn sĩ. Từng chiếc tàu đánh cá gần bờ qua đêm.

Chị không cho nêu tên tuổi vì cuộc thế vùi dập chị quá nhiều. Chẳng có tiền nuôi được con cái. Bố Trạch vào buôn cá từ tàu lên chợ. Nhờ có chợ cá. Chị em chợ cá có một tình người đáng trân trọng. Ở đây có mấy nhóm tự gây quỹ để giúp nội bộ nhau khi đau ốm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét