Tôi là cô gái tỉnh lẻ xuống tỉnh thành tự lo thân để đi học, đi làm.
Cứ ngỡ đã tìm được hạnh phúc rốt cuộc với người khá giống mình như vậy, rồi những niềm đau của mối ngọn ngành dần quên hết để hy vọng có một kết quả tốt cho mối tình này. Mối đầu đuôi của tôi kéo dài 3 năm, rất đẹp thời sinh viên, khi cả hai tốt nghiệp cao đẳng đi làm, người đó thay lòng đổi dạ, bắt cá hai tay.
Tôi mất hơn 2 năm để quên mối tình đó, vật vã nuối tiếc và hụt hẫng trong tình yêu.
Từ đó tôi không mở lòng cho một ai bước vào tim mình nữa. Tôi quyết định dẹp bỏ hết mọi thông báo liên lạc với anh để được thảnh thơi.
Đến cuối năm 2012, tôi được anh làm chung cơ quan chỗ em trai tập sự làm quen trên Facebook. Trong tôi luôn len lách niềm hạnh phúc cho đến một ngày thấy anh lạnh nhạt không quan hoài, linh tính mách bảo đã có một sự xa cách.
Hoài. Giữa chúng tôi có nhiều điểm chung, tương đồng đến xăm, dễ nói chuyện tìm hiểu về nhau, đi chơi chung, tâm tình những mơ ước hoài bão cho nhau nghe. Quan điểm tình yêu khá rõ ràng, khi yêu chỉ có một. Tôi mờ nhận ra những thay đổi trong anh, hỏi ra mới được anh cho biết sự thật. Tôi như muốn chết trong tim, nước mắt chực trào khi nghĩ đến chuyện này.
Anh quyết định đi xuất khẩu lao động tại Nhật, trước khi đi sẽ cưới người con gái mẹ đã chọn, cũng là bạn anh từ thời ấu thơ.
Tôi phải làm sao để chữa lành vết thương quá lớn này? Tôi sợ mình sẽ không dám tin tức ai, không dám tin vào tình, sẽ co người lại để đương đầu những nỗi đau tận đáy lòng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét