Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Khi mẹ dùng những roi.

Năm nay một bé đã 9 tuổi, một bé 7 tuổi, rất ngoan”

Khi mẹ dùng roi...

Mẹ đã rất nhẹ nhàng giải thích rằng đó là tật xấu, phải bỏ đi, nếu lần sau tái phạm mẹ sẽ đánh đòn. Ngô Bảo Châu cương trực mà nhận xét: con là một đứa trẻ cá tính và. Im lặng! Mẹ hỏi đến câu thứ hai rồi thứ ba con vẫn không trả lời.

Lên Facebook gõ vài dòng về chuyện đánh con. Một điều đặc biệt quan trọng nữa là tâm trạng của bác mẹ.

Một lần, hai lần rồi ba lần, đến lần thứ tư mẹ rút cây roi ra quất cho con một cái thật đau.

Và anh kết luận: “Không nên đánh con!”. Anh bạn đồng nghiệp còn tán đồng: “Anh không đánh nhiều, mỗi lần chỉ 1-2 roi nhưng phải quất cho thật đau thì con mới nhớ để bỏ tật xấu”. Một hành vi “có vấn đề”/khó ưa/không chịu nổi không thiên nhiên rơi từ trên trời xuống vào một ngày xấu trời mà nảy do nhiều ức chế.

Đây có nhẽ là tâm cảnh chung của các ông bố bà mẹ thời đương đại (?). Con nằm co giữa nhà, miệng rên liên tiếp: “Đau quá! Đau quá”. Thật bối rối khi anh bạn cùng cơ quan kể con trai anh mới 3 tuổi đã biết phản biện: “Ba chơi với con thì ít mà đánh và la con thì nhiều”.

Còn mẹ vừa mệt, vừa thương con, dù sao con vẫn chỉ là một đứa trẻ 4 tuổi. Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần Dạy gì cho một đứa trẻ? Đến nghe buổi trò chuyện của GS. HCM  ): Chúng ta ít chơi với con Hành vi của một em bé không “bỗng dưng” xuất hiện mà hình thành trong một thời gian nhất quyết, đồng thời phản chiếu các mối quan hệ xung quanh, phản chiếu cách mọi người xung quanh xử sự với bé.

Sở dĩ chúng ta không nhận ra “từng bước, từng bước thầm” của nó là vì, đúng như cậu bé 3 tuổi đã nói, chúng ta “chơi với con thì ít”.

Sau này nghĩ lại, mẹ biết con không cố ý ném ôtô vào mặt mẹ nhưng lúc đó mẹ lên cơn giận dữ, rút cây roi trên nóc tủ xuống, bắt con nằm ngay ra giữa nhà và quất liên hồi cho hả cơn tức giận. Để đạt được kết quả mong muốn, bố mẹ phải thay đổi cách xử sự và hành vi của chính mình, áp dụng cách này trong một thời gian dài và duy trì trực tính.

Chốc lát đó nếu mẹ không tránh kịp, chắc cái mặt đã hứng nguyên chiếc ôtô rồi. Ư TP. Cứ ngỡ sẽ bị “ném đá” vì bạc đãi con nít, vi phạm quyền trẻ em. Nhìn con, mẹ muốn khóc, cảm giác ăn năn trào dâng. Và mẹ cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi nhiều bạn bè ưa: cũng từng lâm vào tâm cảnh như mẹ, cũng từng đánh con vì cả ngày đi làm mệt mỏi, sức ép.

Những hành vi được cho là bướng bỉnh, “có vấn đề” thường nảy sinh từ những bất ổn hoặc bao tay nào đó trong gia đình (nhịp sống quá tất tưởi, luôn phải chạy đua cho kịp đi làm, đi học, kịp làm bài tập, kịp đi ngủ khiến trẻ găng tay chứ không nhất định là những bất ổn trong quan hệ gia đình). Đừng bao giờ ôm đồm bằng lý do “không có thời gian”.

“Thế lần sau con có quăng đồ đoàn như thế nữa không?”. Do đó chúng cũng không thể được “chữa trị” hoàn toàn bằng cách này hay cách khác trong một thời kì ngắn, ngay cả khi chính bản thân bé nhận ra được hành vi của chúng gây ra những điều bất lợi. Vì chúng ta ít chơi với con, tức là ít thời gian quan sát con nên chúng ta không nhận thấy con thay đổi từng ngày, lớn lên từng ngày, có những phát hiện mới, có những suy luận mới (có thể rất ngu ngơ) nên muốn làm theo ý mình (để thử khẳng định mình).

Nghe thấy thương quá! Rồi tôi lại băn khoăn: không đánh con thì phải dùng biện pháp gì để dạy con hiệu quả, nhất là với những trẻ ngang bướng như con tôi? ThS  Nguyễn Thị Thanh Thủy  (  nguyên giảng viên Trường CĐ Sư phạm T.

Trong đầu mẹ lúc đó chỉ nghĩ một điều duy nhất: “tại sao con lại dám làm như thế?”. Nhưng không, bạn bè comment trái chiều nhau. Anh bạn thân yên ủi: “Roi cũng là một quan điểm mà”. Nhưng không, ngay buổi tối hôm sau, khi con nằng nặc đòi chơi trò nặn hình bằng đất sét trong khi mẹ nói con phải lấy đồ và đi tắm, thế là chiếc ôtô con đang cầm trong tay bay vèo ra hiên nhà vừa đúng lúc mẹ từ ngoài đi vào.

Sự găng của người lớn do áp lực công việc, sức ép cuộc sống không thể không ảnh hưởng đến bầu không khí gia đình. Thế nhưng vì sao vẫn có những ông bố, bà mẹ khiên chế được? Anh bạn học chung thời đại học “bật mí”: “Chưa bao giờ cầm cây roi khi dạy con chứ đừng nói đến chuyện đánh con.

Tối hôm đó, trước khi đi ngủ mẹ hỏi: “Hồi nãy mẹ đánh con có đau không?”, con hồn nhiên: “Lúc đó thì đau nhưng bây chừ hết rồi!”.

Rất bướng. Cứ nghĩ như vậy chắc con sợ lắm. Nếu bạn là mẹ, là người gần gũi con mình nhất, yêu thương con mình nhất mà không có thời gian cho con thì ai có thể dành thời kì cho con bạn, ai giải quyết được những vấn đề của con bạn? HOÀNG HƯƠNG. Đầu tiên, người lớn phải được nghỉ ngơi, phải lưu ý trông nom bản thân để có được cảm giác thoải mái dành thời kì chơi với con.

Về nhà thấy con làm trái lời, dễ nổi quạu, dễ nổi điên, hậu quả là trút cơn giận lên con bằng trận đòn hãi kinh. Khi không ưng chuyện gì, con thường thẳng tay đạp đồ chơi hoặc xô ngã, đập phá. Dù mới 4 tuổi nhưng con luôn nghĩ ra đủ mọi lý lẽ để phản bác, để chống lại và làm trái với những lời răn dạy của ba má.

Bất cứ đồ vật gì gần mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét